MENU
Home » 2018 » November » 19 » THIỀN VÀ VÕ - ZEN AND KUNG FU
18:17:06
THIỀN VÀ VÕ - ZEN AND KUNG FU

THIỀN VÀ VÕ - ZEN AND KUNG FU

Trương Văn Bảo - Thiếu Lâm Phật Gia Quyền

1. THIỀN

Thiền là pháp môn của nhà Phật, có tên gọi Thiền đạo tu tập. Tám vạn bốn ngàn pháp môn đều quy về môt chữ “Tâm”. Chính vì vậy Đạt Ma Tổ sư truyền dạy: “Giáo ngoại biệt truyền; bất lập văn tự; trực chỉ nhân tâm; kiến tánh thành Phật.”

Thiền (Ch’an) là thuật ngữ Hán Việt được phiên âm từ Dhyāna của tiếng Phạn hay Jhàna của Pali, gọi đầy đủ là Thiền Na (Ch’an Na). Tự điển Sanskrit - English (bhagavata.org) định nghĩa Thiền là contemplation, meditation, thought, reflection… (suy tưởng, mặc tưởng, tập trung lắng đọng, tĩnh lự…)

Thiền đứng riêng một chân trời cùng tuyệt bất khả tư nghị, đạo cảm thông không thể nghị bàn, như câu chuyện Một tách trà trong Góp nhặt cát đá: Vào thời Minh Trị (1890 - 1912), Nan-in, một Thiền sư người Nhật, tiếp một giáo sư đại học đến hỏi về Thiền. Nan-in mời trà, ông đã rót đầy tách của khách nhưng vẫn tiếp tục rót thêm. Vị giáo sư ngồi nhìn nước trong tách tràn ra cho đến khi không kềm mình được nữa: 
“Đầy quá rồi, xin đừng rót nữa.” 
“Giống như cái tách này”, Nan-in nói, “Ông cũng đầy ắp những quan niệm, những tư tưởng của ông, làm sao tôi có thể bày tỏ Thiền cho ông được. Trừ phi ông cạn cái tách của ông trước?” (Thiền sư Muju - Shaseki-shu “Sa thạch tập” - Đỗ Đình Đồng dịch - NXB Lá Bối - Saigon 1972)

Bồ đề vốn không cây; Gương sáng chẳng phải đài; Xưa nay không một vật; Bụi bặm bám vào đâu? (Bồ Đề bổn vô thụ; Minh kính diệc phi đài; Bản lai vô nhất vật; Hà xứ nhạ trần ai? - Lục tổ Huệ Năng). Thiền xé tan bức màn vô minh, đạp đổ bức tường chấp ngã để giác ngộ, giải thoát. Giới - định - tuệ - giải thoát - giải thoát tri kiến là năm vị hương thơm của Thiền. Con người Thiền tự do, hòa bình, an lạc đích thực với một sức sống chân thật giữa thế gian.

2. VÕ

Hạ tầng, võ là quyền cước, binh khí, đối kháng, tự vệ, binh pháp, binh thư, kỹ thuật, chiến thuật, chiến lược, mưu sinh thoát hiểm, nghệ thuật quân sự… mang lợi ích sức khỏe, ngăn ngừa bệnh tật và sống lâu, hành hiệp chính nghĩa, học được nhiều đức tính quý báu trong đời sống cho người tập.

Thượng tầng, võ là đạo, là nghệ thuật sống, là con đường đưa đến chân - thiện - mỹ, là nghệ thuật nuôi dưỡng tinh - khí - thần, tâm hợp ý, khí hợp lực. Triết lý võ là tinh thần thượng võ. Huyết mạch võ là nhân bản. Đỉnh cao võ là trí tuệ. Võ là văn hóa truyền thống dạy cho người học biết nuôi dưỡng nhân tính và sống theo đạo lý làm người trong tôn chỉ giáo dục nhân cách cao xa. Việc luyện tập võ thuật là một cuộc trường chinh để tự thắng chính mình.

Đạo là cốt và Đức là tủy của võ thuật truyền thống. Người học võ có được ba điều hạnh phúc: Một thân thể khỏe mạnh, một tinh thần tự do, một trái tim trong sạch.

"Học võ là học đạo, trước tiên là đạo làm người, học võ còn để rèn luyện thân thể, lấy "dục thể, dục trí, dục đức" làm mục đích phấn đấu, bất luận trong hoàn cảnh nào, tinh thần thượng võ phải được tôn trọng. Người biết võ nên đóng góp công sức vào những việc ích nước lợi dân. Người giỏi võ mà kém trí đức chỉ là hạng võ biền hại người hại mình." (Võ sư Hoắc Nguyên Giáp - Tinh võ môn)

3. THIỀN VÀ VÕ

Chuyện Thiền kể rằng: Một võ sĩ đạo (Bushido) sau nhiều năm công phu luyện tập võ thuật, đạt trình độ võ công thượng thừa, thắng tất cả huynh đệ đồng môn trong các võ quán, hóa giải thành công các chiêu thức bí ẩn của thầy. Hạ sơn hành hiệp trượng nghĩa, Võ sĩ đạo gặp cao thủ võ lâm thì thắng, gặp người bình thường thì thúc thủ.

Võ sĩ đạo nghĩ rằng võ công mình thụ đắc còn thiếu một điều gì, giống như chuông khi gióng lên thì kêu to nhưng không có tiếng vang tiếng vọng; nghĩ vậy liền khăn gói lên đường tầm sư học đạo, đến diện kiến một Thiền sư trên núi cao, cùng cốc. Thiền sư dạy: “Hằng ngày con bửa củi, nấu cơm, quét dọn rồi công phu tu tập thiền định.”

Ngày qua tháng lại, hết Xuân đến Hạ, hết Hạ đến Thu, giữa mùa Đông năm ấy, Thiền sư gọi Võ sĩ đạo vào Thiền đường căn dặn: “Năm nay Đông buốt giá, con chuẩn bị củi đốt lửa sưởi ấm.” 
Hằng đêm bếp lửa bập bùng trong tĩnh lặng, thầy thiền định, đệ tử thiền định. Rồi củi cũng vơi dần và hết sạch. Đêm nay không củi.
Võ sĩ đạo bối rối: “Bạch sư phụ, củi đã hết phải ra ngòai cốc sang bên kia núi mới tìm được.” 
“Không tìm bên ngoài” Thiền sư nói, “Tất cả những gì có thể chẻ được để đốt lửa thì cứ lấy.” 
“Thưa sư phụ, có cái bàn bằng gỗ nhưng là cái bàn”, Võ sĩ đạo ấp úng. 
“Chẻ cái bàn ra đốt lửa.” Thiền sư bảo Võ sĩ đạo. 
Rồi mọi thứ bằng gỗ trong cốc cũng hết. Võ sĩ đạo bối rối, tối nay không có lửa sưởi ấm cho thầy. Đêm đến, không khí lạnh mùa Đông tràn vào cùng cốc.
Võ sĩ đạo thưa: “Bạch thầy, không còn gì nữa cả.” 
Thiền sư chỉ tay lên bàn thờ Phật và hỏi: “Cái gì kia?” 
Võ sĩ đạo đáp: “Thưa thầy, tượng Phật.” 
Thiền sư lại hỏi: “Tượng Phật bằng gì?” 
“Võ sĩ đạo cung kính: “Bạch thầy bằng gỗ.” 
“Bằng gỗ đốt được không?” Thiền sư hỏi. 
Võ sĩ đạo hoang mang: “Thưa thầy đốt được nhưng là tượng Phật.” 
Thiền sư lạnh lùng: “Bửa ra làm củi, đốt!”
Tượng Phật được bửa ra đốt lửa sưởi qua đêm. Thầy và trò thiền định. Lửa đã tàn. Đêm cũng tàn.
Thiền sư hỏi Võ sĩ đạo: “Con thấy gì không?” 
Võ sĩ đạo đáp: “Thưa thầy, con chỉ thấy một đống tro than.”
Thiền sư chỉ ra ngoài cốc và nói: “Hạ sơn!”

Từ đó về sau Võ sĩ đạo không có ai là đối thủ. Anh ấy đã chiến thắng chính bản thân mình.

 

 

 

Category: Tinh hoa võ thuật thế giới | Views: 31 | Added by: adminweb | Rating: 0.0/0
Total comments: 0
avatar